Nụ hôn biển

everywhere with you : )

...everywhere with you : )

“Những ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ.
Đã mang hết đi những điều thân thuộc.
Chỉ còn giâc mơ để giành ở đây…

Và em sẽ luôn mong gần lại.
Vòng tay ấm khi mùa đông bắc về.
Những đêm nằm im sương sớm gió mùa.
Và em sẽ mãi luôn kể lại.
Nụ hôn khẽ khi mùa xuân bắt đầu.
Những gì đã qua em sẽ để dành suốt đời.”

Tiếp tục đọc

Advertisements

“Em…”

Sẽ còn chông chênh, phải không anh?...

Sẽ còn chông chênh, phải không anh?...

“Em…Em ơi”

Mỗi lần anh gọi em như thế, tim em lại như nhũn lại và muốn ôm anh thật chặt  hơn trong vòng tay của mình.

Như tiếng đàn vừa gảy và tan vào trong hư không…uh. EM sợ anh à, em sợ tiếng gọi của anh sẽ tan biến vào trong cái khoảng trống hiện hữu giữa hai chúng ta, rồi từng ngày một len lỏi vào đó là…một chút trống vắng, một chút lạnh lẽo, một chút lạnh nhạt, một chút nghi ngờ, và những cái một chút khác…

” Và tình yêu mong manh tay em quá yếu mềm…”

Yêu Xa. Tiếp tục đọc

Tình yêu và Sôcôla đắng

Đôi ta

Hãy để chúng ta đưa nhau về dù là tận x-a-x-ô-i...

Đã từng…
có nhiều tháng năm ta chỉ yêu bản thân mình với sự cô đơn
như một ngôi nhà khóa trái cửa
bất cần cuộc đời với những chọn lựa
miễn sao được thấy lòng bình yên

Chưa bao giờ ta biết quí một nỗi đau riêng
một nụ cười ai đó dành cho mình cũng không thèm nhớ
một cái ôm xiết nhau mà ta vùng vằng như chạm phải lửa
một đôi lần hạnh phúc chìa tay ra nhưng ta cứ mãi nhìn về đâu đó
không chút gì đắn đo…

Em đã từng như thế, phải rồi, đã từng yêu tha thiết, đã từng vỡ tan từng mảnh tình, và đã từng đau như bước chân trần trên một con đường đầy những vụn vỡ thủy tinh. Em đã tự dặn lòng mình sẽ chỉ còn một tiếng yêu dành cho người đến vào một thời điểm thích hợp nhất, khiến trái tim em tan những băng giá, dành cho em những yêu thương vỗ về mà em đã hoang hoải tìm kiếm bấy lâu nay.

Anh đến với cuộc sống của em rất tự nhiên, hay cũng có thể là một sự sắp đặt của chúa trời, phải chăng!?…

Anh, người con trai đầu tiên nói với em rằng hãy chia sẻ những tâm sự, trút bỏ những ưu tư, để tìm kiếm những sự đồng cảm với nhau.

Anh, tại sao giữa hàng vạn người, anh lại xuất hiện tại đây, trước mắt em… Chúng ta đã đến bên đời nhau từ lúc còn bé xíu, khi chúng ta là những cô bé, cậu bé ngây thơ và rất đỗi hồn nhiên trong sáng, hình ảnh của anh, một cậu bé kính cận vẫn luôn in rõ trong miền kí ức mờ nhạt ấy của em. Em vẫn nhớ em đã từng trêu anh là “kỳ nhông” ^^, phải chăng vì cái tên rất đặc biệt ấy  mà e không thể quên được anh :). Và đến cấp 2, cô bé trầm tư, rụt rè của ngày xưa nay đã khác, anh phải nói em mới nhớ rằng chúng ta có học cùng trường cấp 2, e không hiểu tại sao em lại có thể quên đã 4 năm trời học 1 dãy nhà, 1 năm trời học sát bên cạnh nhau, e không nhớ khuôn mặt anh lúc đó như thế nào cả, thật lạ :). Cấp 3, ngày e trở thành cô nữ sinh điệu đà với tà áo dài trắng, anh đã không ở đó để nhìn thấy e, 3 năm trời và hình như chúng ta có tình cờ gặp mặt nhau một lần, hay chính xác là e đã nhìn thấy anh.  Hình ảnh anh lúc ấy e vẫn còn nhớ rất rõ, lúc đi thi thử hoặc đi thi thi tốt nghiệp gì đấy, a đang đi về phía cổng trường, đeo một chiếc balô, e ngoái nhìn theo anh và nghĩ rằng ” A! Kỳ Nhông! Chắc cậu ấy không còn nhớ mình nữa đâu!” :), và e ngoảnh mặt quay đi, guồng quay cuộc sống lại cuốn chúng ta đến những con đường tấp nập người, và ta đã nhận ra nhau như thế, giữa một giao lộ mang tên “Facebook”. Anh đã phát hiện ra fb của em trước và vào nói chuyện, add nick, một thời gian im lắng lại trôi qua và sau đó, một hôm em treo một status khá là tâm trạng gì đấy e không còn nhớ, và anh đã vào tâm sự với em, mọi chuyện đã thật sự bắt đầu từ đó anh nhỉ! Chúng ta đã nói chuyện với nhau rất nhiều, anh biết vì sao e có thể chia sẻ với anh nhiều như thế k? Bởi vì anh chia sẻ với em về mối tình đơn phương đau khổ của anh, anh kể như là đang tâm sự với chính bản thân mình vậy, em cứ im lặng lắng nghe, em có cảm giác mình được tin tưởng, và mình hiểu được anh…Và em đã yêu anh, rất đơn giản và tự nhiên như thế.

Em đã chờ đợi anh từ lúc anh còn đau khổ rất nhiều, đến khi anh đã thực sự quên được cô bé đó, 7 tháng, đủ nhừng buồn vui giân hờn, có cả nước mắt và nụ cười :). “T đừng khóc cho N, không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu” đó là câu nói của anh khi lần đầu tiên anh nói với e rằng a đang khóc, con trai cũng cần phải khóc, và em đã khóc cùng anh. Dù lúc ấy mới gặp lại anh, mới chỉ nghe qua câu chuyện của anh nhưng không hiểu sao trái tim em lúc đó thật sự nhói đau…vì anh và vì cả em nữa. Những yêu thương vấp váp trong em đã khiến trái tim em dường như thật sự đồng cảm với anh, nếu lúc đó ở gần anh, e đã có thể ôm anh vào lòng mà an ủi, như những người có trái tim bị tổn thương tìm lấy chỗ dựa cho nhau, sưởi ấm cho nhau để chữa lành những vết thương. Sau một kì nghỉ hè em đã gặp anh và thân thiết với anh hơn, e trao cho anh những món quà, anh tặng em một viên đá có ghi dòng chữ “Thôi kệ! Mọi chuyện rồi sẽ qua!” (^^), viên đá đó em đặt trên bàn học và ngày nào cũng nhìn vào nó và nghĩ tới anh, nhờ có nó mà e đã tự vượt qua được những nỗi buồn trong thời gian ở xa nhà. Những thàng ngày trôi qua rồi một ngày chúng ta nói nhớ nhau , anh hỏi em là “thật không?”, buồn cười thật :p. Sau đó em đột ngột trở về vì biết tin ông mất, anh đã an ủi em, và còn tặng em một nụ hôn ở trán :”), e đã rất hạnh phúc và ngậc nhiên khi a nói diều đó, những nỗi buồn trong em chợt như được xoa dịu và e đã thiếp đi cùng nụ cuời trên môi. Anh gặp em, dù không phải thời khắc phù hợp nhất, nhưng hình như anh sợ nếu không nói ra bây giờ thì em sẽ tuột khỏi anh mất vậy, anh tặng e một món quà nhân dịp giáng sinh mà anh đã hứa tặng, và anh nói món quà anh thích nhất chính là em. 🙂 Em đã không tin vào mắt mình, bắt anh phải đến nhìn thẳng vào mắt em nói thì em mới tin được, lúc anh nói, e không biết nên phải làm gì lúc ấy nũa, cũng không nhớ mình đã nói ngớ ngẩn gì nữa rồi chạy  vào nhà ^^…Em đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định gọi anh lại thật nhanh để nói rằng em cũng thích anh, anh đứng trước em rất gần, rất gần, khiến em không dám nhìn thằng vào anh nữa. Em đã không ngăn được mình vòng tay ôm anh vì quá hạnh phúc, quả thật lúc đó em rất ngại, chỉ muốn chạy thật nhanh vào nhà luôn mất, đúng và nhìn đến lúc anh đi khuất, em trở vào nhà nằm xuống giường và mỉm cười thật nhẹ : “anh là của em rồi! “.

Đến giờ phút này, em vẫn ngỡ như những gì đã xảy ra trong thời gian qua là một giấc mơ, và là giấc mơ có thật!

” Bản chất của socola là vị đắng”!

Anh đã nói với em như thế, phải rồi, tình yêu luôn tồn tại những ngọt ngào và cả đắng cay. Yêu anh em bằng lòng chấp nhận tất cả những điều đó. Và khi em đã kiệt sức, anh đừng vì thế mà nói rằng “đừng yêu anh nữa” được không anh? Em sợ lắm, rất sợ những câu nói như vậy, nó như đang ám ảnh em về một tương lai gần phía trước, sẽ trở thành sự thật thì em phải làm sao. Em không cần anh phải thay đổi mình vì em nữa cũng được, chỉ cần anh hãy ở bên cạnh em! ” Sẽ luôn yêu và bảo vệ em” hãy nhớ lời hứa đó của anh, anh nhé!

“Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo,
Lo em sẽ mất anh trong lúc yêu thương nhất.
Vì tình yêu mong manh,tay em quá yếu mềm..
Người yêu ơi,anh có biết?

Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói.
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…”

Em tin rằng số phận đã an bài để chúng ta được gặp lại nhau và ở bên nhau. Anh sinh ra là dành cho em và em là để dành cho anh. Nước mắt của em là dành cho anh, nụ cười em là dành cho anh…Đừng mang nó đi xa mãi được không anh?!?…….Em yêu anh!

[Ủn Far Far Away-14.1.12]

“Anh đưa em theo với, cầm tay em và đưa lối,
Đến nơi đâu em có thể bên anh trọn đời,
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Quá xa xôi không, anh ơi 
Nơi thương yêu không phôi phai, được bên nhau mỗi sớm mai.
Biết không anh ,em yêu anh…”

 

 

 

Có quên được đâu, phải không em?

đến một lần, xa một đời...
đến một lần, xa một đời…

 

Đêm bàng bạc  không rực rỡ đèn hoa

Phố vắng ru ánh đèn đường loang lổ

Mưa lạc loài thươngbước chân lầm lỡ

Ngồi gom từng vụn nhỏ tháng Ba tan…


Người và ta qua nhau rất vội vàng

Tháng Ba khóc bẽ bàng mảnh trăng khuyết

Cho những mùa gặp gỡ và ly biệt

Cỏ úa tình hong ký ức vàng phai…

Tháng Ba! Gọi tên tháng ba trong tiếng nấc nghẹn… Tháng ba mang lại cho mình nhứng thứ xúc cảm nghẹt thở, tim mình luôn đau nhói khi nghĩ về nó. Mưa. Mưa phùn hay kể cả những ngày không mưa, bầu trời cung mang nặng một nỗi u ám, che kín những niềm vui ẩn nấp đâu đó kia, mà mình tìm hoài không thấy. Không biết từ lúc nào hay chỉ mới đây, cảm giác bất an về tháng Ba tới, ám ảnh về những sự chia ly, những nỗi đau, cả những giọt nước mắt đã rơi rất nhiều, rất nhiều…

Hai năm! Anh đi được 2 năm rồi nhỉ :). Vậy là em đã đến được mốc 2 năm mà trước kia em đã rất tò mò, 2 năm thôi mà, nhanh thôi, ngắn ngủi thôi, rồi anh sẽ trở về. Hai cô bé ngày trước đã nằm khóc như mưa, khóc như chưa từng được khóc, khóc đến mức không thở được…Những sự ra đi nhanh chóng, ngỡ ngàng quá, mới phút chốc đạp xe qua nhà anh, đứng chờ nơi con ngõ đó, anh còn bảo ngồi lên đống gạch để nói chuyện, định chở hai đứa đi lòng vòng mà cũng không thực hiện được…Vậy là đã qua hết tất cả rồi, những kỉ niệm đó sẽ không bao giờ quay trở về nữa, những việc muốn làm khi đó cũng sẽ chẳng thể xảy ra nữa :). Chúng ta đã thay đổi nhiều rồi anh trai nhỉ ! Em sẽ vẫn tiếp tục đếm thời gian đến lúc anh về đây, bên cạnh bọn em :).

Mùng 7.3 năm ngoái, em còn ở trên trường, cầm những bông hoa đỏ thắm của mấy cậu bạn cùng lớp tặng, mặc một chiếc áo mỏng màu trắng, tóc thả dài và có vén mái lên một chút, lúc ấy hai má hồng đỏ vì hơi sốt, còn chạy ra cổng trường để nhận một món quà từ một người mà mình rất ghét, bây giờ cũng quên hẳn rồi. Lúc ấy trên sân trường còn tổ chức thi kéo co nữa, ..nhớ trường quá! Và lúc ấy, một người bạn của mình đã ra đi mãi mãi, anh “nói nhiều” mà mình còn lưu trong danh bạ ngày nào…Ngày mình biết cái tin động trời ấy là một ngày cuối cùng của tháng 3, lần đầu tiên mong rằng mình bị lừa vào ngày Cá Tháng Tư…thế nhưng không phải. Anh ” nói nhiều” đã ra đi thật rồi, ngày trước anh thường gọi em ra ngắm trăng hóng gió còn gì, mang theo những mảnh trăng của tháng Ba đi anh nhé!…

Tháng ba năm nay..

Có lẽ đã đến lúc mình đặt dấu chấm hết cho mối tình mà mình đã khờ dại theo đuổi suốt thời gian qua, theo đuổi một cách lặng lẽ, nhút nhát.

Có lẽ như thế sẽ dễ dàng hơn cho mình, những tin nhắn mình bấm gửi không còn đắn đo như trước kia nữa, chỉ là mình muốn thế, và mình vui hơn khi nói ra những điều đó. Mình không còn muốn chôn trong lòng quá nhiều vụn vỡ, những câu hỏi chưa có câu trả lời. Thế thôi!

Người bỏ quên ta như quên một buổi chiều

Không tiếng mõ gọi trâu rộn phố núi

Đàn nghé con run ánh nhìn dấu hỏi

Ngu ngơ lạc bầy khi sương lạnh mù giăng…

Người bỏ quên ta như quên một mùa trăng

Trăng mờ tan giữa đèn vàng phố thị

Lạc lõng tìm một mái nhà từng gắn bó, yêu thương, từng gọi thầm: tri kỷ

Mà cửa đóng then cài,  dây thép gai sắc lạnh

Hụt hẫng… gieo mình trên sóng

Xác trăng chìm câm lặng dưới dòng trong

Người bỏ quên ta như quên một chiếc bình

Nơi góc phòng không còn mang những bông hoa đến cắm

Khắc khoải đời vô nghĩa, tẻ nhạt

Tự đập vỡ mình theo hơi gió thoảng đêm…

 Anh-người đang bước đến bên cạnh mình trên con đường kia, con đường hạnh phúc! Đó có lẽ là nhưng điều mình mong chờ, không đơn giản là chỉ khiến mình có thể mỉm cười, điều mình cần là sự thấu hiểu, và mình đang để thời gian có thể chứng minh điều đó. Thật sự không muốn nghĩ rằng, những bước chân của mình đang đi kia là những bước chân vội vàng. Mình vẫn chưa thể vững một niềm tin nơi anh, vẫn chưa đủ tình yêu để thắp lên hạnh phúc. Không biết có phải mình tham lam hay không, nhưng mình thực sự cần nhiều hơn thế, không phức tạp nhưng mình không thể định nghĩa nổi những gì đang xảy ra trong mình nữa. Ghen tị, lo sợ, hay lầm tưởng?…

Chiều nay quả thực là một buổi chiều đáng sợ…có những suy nghĩ rõ ràng về sự mất mát, cái chết, chóng vánh và ngắn ngủi vô cùng. Minh không thể vui nổi, muốn òa khóc khi đứng dưới cơn mưa phùn, bật lên một khúc hát buồn…

“Những đêm mưa nằm đây khóc một mình.
Nhớ thương anh em thức suốt đêm buồn.
Và em nghe tiếng mưa vẫn rơi hoài.
Những giọt nước mắt chưa vơi.

Biết xa nhau là em sẽ đau buồn.
Thế sao không chờ nhau cuối con đường.
Đường dài mãi sao bóng anh không quay lại.
Tan nát tim em bao buồn đau…”

Có quên được đâu, phải không em?

[Ủn Far Far Away-14.3.11]

Pray for Japan…!

Đến lúc rồi cũng phải bay đi.

cái cây nay đã lớn...

cái cây nay đã lớn...

“Ngậm trên môi

Một nhành cỏ dại

Chợt hiểu rằng

Tôi đã khác tôi xưa…”

Ủn định sẽ không viết gì cả, không bào chữa gì cả, sẽ nhận lỗi, nhưng không, Ủn muốn làm một điều tốt hơn thế…

Khi sinh ra, hai chúng ta đã được đặt bên cạnh nhau, trái với quy luật, Ủn được gọi là chị, Ỉn là em thế nhưng có lẽ trái với quy luật lại đúng. Mẹ nói từ bé trong quá trình phát triển cái gì Ủn cũng trước, biết lật trước, ú ớ trước, khóc trước, và hay ốm yếu hơn. Trong tấm ảnh bé xíu lúc tròn một tuổi, Ủn thấp hơn và tròn xoe, Ỉn cao hơn và mặt dài hơn, cái nét cá tính nó hình thành từ bé và rõ rệt trên gương mặt của hai đứa.

Ỉn- đứa em gái thân yêu duy nhất của Ủn-bướng bỉnh hơn, trẻ con hơn và dễ thương hơn Ủn. Chỉ có cái khuôn mặt giống Ủn thôi còn nữa chúng ta là hai bản thể khác nhau rất nhiều. Chúng ta luôn đi bên cạnh nhau từ lúc sinh ra đến bây giờ, giữa chúng ta có một sợi dây vô hình, sợi dây đó không bao giờ giữ nguyên mãi, nó đang dãn ra ngày càng nhiều những sẽ không bao giờ đứt. Những giận hờn xảy ra đúng là đếm không xuể, cả đời không hết, lúc bé có khi còn có thể mạnh mồm bảo: “m không phải là chị của t” rồi thế này thế nọ. Yêu thương là điều không bao giờ có thể chối bỏ, cả đến khi chết đi.

Ỉn có nhớ hồi cấp 2 cấp 3 chúng ta viết nhật kí, dù biết bị đọc lén của nhau thế nhưng vẫn viết và viết như là để cho đứa kia đọc vậy :). Đã có lúc giận hờn Ỉn viết bao nhiêu lời về Ủn, Ủn đọc và khóc, rồi lại lụi cụi viết và biết Ỉn sẽ đọc nó. Ủn còn vẽ hình Ỉn đang nằm ngủ và Ủn thì đang ngồi viết nữa, một thời đã qua và giờ đây Ủn lại thấy hình ảnh đó hiện lên nhưng theo một cách khác, ngôn từ hơn và có nhiều trưởng thành trong đó. Ỉn luôn trách Ủn nhiều điều mà Ủn không hề nghĩ rằng mình lại như thế, hóa ra mình đã xấu như thế, đã vô tâm như thế…

Và Ỉn àh, có lẽ Ủn sẽ học cách chấp nhận sự vô tâm của mình…

Bây giờ chúng ta 18, rồi 19, lên đầu 2, bao nhiêu năm nữa tưởng dài những chúng sẽ qua nhanh thôi, khi ngoảnh lại thì nó đã chảy trôi về một nơi rất xa rồi…

Ủn phải học cách nén lại những ích kỷ của mình nữa. Bởi vì Ủn luôn muốn mình sẽ đi bên Ỉn mãi, trêu chọc Ỉn cười mãi, đành hanh với Ỉn mãi thôi…Ủn muốn Ỉn chỉ của Ủn thôi, làm đứa em bé bỏng và luôn thương Ủn nhất. Từ lúc chúng ta rời xa ba mẹ lên đại học, khác trường, thời gian biểu của chúng ta đã không còn cùng chung như trước đây nữa, có khi tỉnh dậy Ỉn đã đi học từ lúc nào. Ủn nằm nghĩ về những khoảng thời gian trước đây, hai đứa hẹn giờ ngủ dậy, phải đến bao nhiêu cái đồng hồ mới lôi được chúng ta ra khỏi giường, rồi lục cục chen nhau trong phòng tắm, chọc nhau lúc đánh răng buổi sáng. Những kỉ niệm của một thời bé con mãi trong trẻo và ấm áp, Ủn luôn muốn nhìn thấy Ỉn như thế mãi, không muốn thấy chúng ta như bây giờ chút nào. Thế nhưng để có thể có được điều gì thì mình phải đánh đổi, muốn trưởng thành hơn thì chúng ta phải học cách tách xa nhau ra, đừng dựa dẫm vào nhau mãi, hảy chỉ là bờ vai để tựa vào khi không thể chịu đựng được những nỗi buồn đau một mình, hãy chỉ là bàn tay lau nước mắt rơi trong một buổi chiều khi nhìn về những thứ ta đã mất đi, hãy chỉ là người biết ngồi im lặng lắng nghe và âm thầm giúp đỡ những khó khăn và lỗi lầm của nhau…Ủn sẽ như thế Ỉn ạ!

Lúc tối, Ủn cũng chợt tái mặt khi nhớ ra Ỉn không dám ngủ một mình. Nỗi ám ảnh đó là do Ủn gây ra, Ủn xin lỗi! Nằm ngủ trằn trọc mãi, lo là Ỉn có ngủ được không, có khóc không, có trách Ủn nhiều không… Và Ủn sẽ hứng chịu, hứng chịu tất cả những lời trách móc để Ỉn xóa bỏ nỗi ám ảnh đó. Hãy kiên cường lên cô bé ạ! Hãy là “tôi khác tôi xưa” nhưng không hối hận, nhìn lại chỉ mỉm cười chứ đừng khóc vì nuối tiếc, hãy tự hào vì chúng ta đã trải qua một tuổi thơ như thế, và giờ đây ta còn đáng tự hào hơn thế, trưởng thành!

Phía trước còn là những bước đi rất dài, thời gian không đợi ta lớn đâu, trong mắt Ủn, Ỉn vẫn mai là đứa em đáng yêu và đặc biệt. Cùng cố gắng nhé!

Yêu em!

[Ủn far far away-29.12.10]

Ngày mai là sang năm mới rồi, 2010 Ỉn đã làm rất tốt. ^^

Năm mới Ủn chúc Ỉn sẽ lập thật nhiều chiến tích hơn nữa,

hạnh phúc hơn nữa, và đặc biệt là thật mạnh khỏe! hi!

Happy new year!

Chúc ba mẹ của chúng ta sẽ thật hạnh phúc, bớt cô đơn hơn, mạnh khỏe và làm ăn phát đạt :*

Chúc ông anh lợn mã luôn đẹp trai, chín chăn hơn và mạnh khỏe hạnh phúc,

học thật tốt tìm nghề thật ngon để chiều hai con em :*

Chúc Ủn sẽ làm được những điều Ủn muốn 😛 he2