Bầu trời hồng cam


Giá như anh và tôi có thể ở bên nhau trong những khoảnh khắc ấy, những khoảnh khắc mà tôi cho là tuyệt diệu và hiếm ai có thể cảm nhận trong cuộc sống này. : ) Tiếp tục đọc

Advertisements

Tháng mười hai…Em ở đâu?

Em ở đâu?

Em ở đâu?

Giữa tháng 12.

Giữa cái lạnh buốt cắt da cắt thịt, ngồi co ro trong chăn vẫn thấy cái lạnh quấn lấy mình. Ừ mình thích lạnh mà, để có thể ôm lấy mình mà người ta không biết mình đang đau. Thích cái lạnh trên con phố mùa đông. Thích cầm cái ly nóng bốc hơi ngút tận tầm mắt, dù không cảm nhận được cái ngon của cafe nhưng mình biết cái cảm giác khi người ta cần đến nó trong một đêm mùa đông. Thích mặc đồ dày thật dày, đút 2 tay vào túi áo, vùi cằm trong chiếc khăn ấm và bước đi, cảm giác dù là một mình thì mình vẫn được bao bọc rất an toàn. Thích nhìn những ánh đèn đường le lắt, chiếu rọi những cặp tình nhân tay nắm tay bên nhau, và hắt một thứ ánh sáng đủ để sưởi ấm và soi lối những trái tim cô đơn trở về.

Giữa những kí ức vui buồn. Có người hỏi mình giáng sinh có được tặng quà không. Mình còn hơi ngỡ ngàng để trả lời, chỉ bởi vì mình ít lưu giữ kí ức về nó, hầu như là không có. Kí ức về ngày giáng sinh chỉ là háo hức hòa mình cùng cái không khí này, nhìn thấy cây thông noel là mình lại mỉm cười, có một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trong lòng. Từ bé tới giờ, vẫn ao ước được một lần nhìn thấy những bông tuyết rơi, như trong những bộ phim ấy, đi trên đường, tuyết rơi đầy, tiếng nhạc “Jingel bell” vang vọng khắp các con phố, ngõ ngách… Hình như hồi 12 mình có được con bạn thân tặng một ông già noel nhồi bông :),   và mình tặng nó một cái khăn ấm màu hồng thì phải ^^! Tự mang đến những niềm vui cho nhau, nghĩ lại thấy thật vui. Và tính một năm về trước thì tháng này mình hay trốn đến xem anh đá bóng, cảm giác tim đập những lúc ấy mình vẫn còn nhớ rất rõ. Mấy bức ảnh mình chụp sân bóng hình như vẫn còn ở bên máy Habi :). Không biết có nên lấy lại hay nên chôn vùi nó đây… Tối hôm anh hẹn cafe ở Tzô, lúc ra về anh lại dắt xe xuống…

*Một tiếng thở dài*…

Qua rồi ! 🙂

EM ĐANG Ở ĐÂU?

Sau những chặng đường em đã bước qua?

!

14.12.11

…Một ngày chả có gì đặc biệt và quan trọng. Chỉ đang đếm từng ngày trôi qua để được về với gia đình nhỏ của mình thôi. Về với những thân thuộc nơi thành phố nhỏ đã xa được 4 tháng rồi. Nhớ điên lên được! Xem nào, việc đầu tiên khi mình về tới nhà là gì nhỉ? Bước vào con ngõ nhỏ, mở cánh cổng và chắc chắn mẹ đang đứng ở cửa đợi mình. Chạy vào ôm mẹ thật chặt, nhìn xem 2 con mèo điên của mình đang ở đâu,…:x Nghĩ đến đã thấy hạnh phúc rồi! hehe.

Sắp tới ngày của ba rồi. Tháng này có ngày đb ấy nhưng lại là tháng hạn của ba, mong cho nó qua nhanh đi vậy! 🙂

Rồi mọi thứ sẽ ổn thôi. Mình tin là như vậy!

Thứ mình cần phải đối mặt bây giờ là kì thi học kì đang tới gần. 9 ngày nữa!!!! FIGHTING! FIGHTING! YA~YA~YA~~~~~

[Ủn far far away-14.12.11]

“Đêm trăng tình yêu”

Phố lạnh...

Phố lạnh rồi và môi biết tìm nhau…

Tiêu đề là tên một bài hát mà mình rất thích từ bé đến giờ. Bây giờ chợt muốn nghe lại và đang play nó, gõ lạch cạch những dòng cảm xúc này trong đêm, cũng là một ngày trăng khá tròn, chỉ không bằng hôm qua- Mid Autumn night 🙂

“Và ta đã đủ lớn để mong bé lại…”

Mỗi một ngày trôi qua là một bước xa rời tuổi thơ, cách xa ba mẹ đã luôn ở bên suốt 17 năm trời, nhận thấy tâm hồn vẫn chưa đủ mạnh mẽ, cứng rắn để chịu đựng những niềm cô độc đang trải dài phía trước, buông mình theo những con phố và màn đêm đen kịt. Sự cô độc ấy hiển hiện trong từng dòng người chen chúc nhau, giữa một biển người và chợt nhận ra chỉ mình mình bước đi, cố gắng nhích từng bước chân để tiến lên, khó nhọc và kiệt sức,

Tiếp tục đọc

Không đâu! Mình không buồn một chút nào cả!..

ánh mắt buồn, có bao giờ mất đâu...

ánh mắt buồn, có bao giờ mất đâu...

“Tại sao nhìn T buồn thế? Có chuyện gì không?”

“Không! T có buồn đâu. Nhìn mặt T nhìn buồn lắm àh?”

“Uh! Nhìn như đang suy nghĩ về một việc gì đó, khá trầm tư. Thế là buồn còn gì!”

“hừmmm! Chắc tại khuôn mặt T nó thế, chứ T không có buồn gì cả!

“…:)”

Đồ nói dối! Mày là kẻ nói dối tệ hại, và…đáng thương. Tiếp tục đọc

Khó hiểu.

Vị...

Vị....

Nhiều lần mình đã thử học cách vô tâm, để đáp trả lại những gì họ đã đối xử với mình.

Bắt mình chờ đợi, bắt mình lo lắng, bắt mình suy nghĩ linh tinh, bắt mình phải tự nhìn nhận lại nhữung gì mình làm có xảy ra lỗi lầm gì không…vì rằng mình không muốn làm bất kì ai phật ý về những gì mình làm, không muốn bất cứ ai phải đau buồn vì mình.

Thế mà mình luôn làm những điều ngược lại.

Không thể không nghĩ về, không thể không cảm thấy nhớ dù đã hàng trăm ngàn lần căn dặn mình là phải quên. Ngay cả bây giờ, dù nó mới chỉ vừa bước đến bên cuộc đời mình thôi, nhưng cũng đủ khiến mình dằn vặt vô cùng.

Mình buồn và thất vọng.

Mặc dù vẫn hát khi tắm, đi trên đường vẫn hát, một cách vui vẻ nhưng đến lúc đối diện với những nỗi buồn thì mình lại lên sân thượng, nhìn xuống những cảnh vật bên dưới, rồi lại nhìn trời, hòa mình cùng những bài hát khiến mình bật khóc.

Tại sao khóc? Đến bản thân mình cũng còn lơ mơ về nó, tại sao mình lại bắt người khác phải hiểu chứ.. Con người mình thật phức tạp, phức tạp đến ngớ ngẩn!

[Ủn Far Far Away- 21.6.11]

Vừa mới đọc được một bài viết này, từ blogger Gia Đoàn,

khá là hay, tuy nhiên không liên quan mấy nhưng vẫn post.

Mình là chuyên gia “không liên quan “mà :]]

Em xin trời yêu anh được không?

Chúng ta biết nhau khi mùa đã dứt,

khi mỗi người đã là một nửa của một người khác.

Nỗi thương yêu thành niềm lo sợ,

E rằng hạnh phúc thành nỗi buồn trong nhau.

Nụ hôn của anh chân thành và ấm áp,

vậy mà trong em chỉ lạnh lẽo buồn lo.

Muốn nắm lấy tay anh mà thật sự xa quá,

muốn ôm lấy chiếc hôn mà bờ môi khô đắng.

Giá như ta biết nhau khi trời biết đất,

Thì có chăng những ước mong hát trời sợ đất nghe?

Em xin trời yêu anh có được không?

Anh có sợ cô đơn giết chết đôi mình?

Anh có e tình yêu em nông cạn?

Còn em chỉ sợ anh yêu người ấy nhiều hơn em.

Để thấy lệ em buồn mà anh vẫn giả vờ người ấy đau hơn.

Em xin trời yêu anh có được không?

Anh có sợ khoảng cách che lấp hạnh phúc của em?

Hay anh có sợ nỗi quên lãng của mình chôn lấp chính em?

Để anh vờ yêu thương nụ cười người gần mình hơn cả chính em?

Và ngắm nhìn sầu thương trong em như khổ đau của người xa lạ?

Em xin lỗi anh,

Em có thể cầu trời xin yêu anh được không?

Em có thể mong trời cho anh yêu em được không? 

Mọi khổ đau nơi này em nguyện chịu.

Chỉ cần một ánh nhìn người đồng ý cho em an lòng.

Không cần chiếc ôm ấm nồng như dành cho người ấy.

Không cần câu yêu thương đã quá quen thuộc với tình yêu muôn thởu,

Không cần chút ấm nồng vay mượn từ mối tình thực thụ sở hữu…

Chỉ là gật đầu hay lắc đầu từ chối mãi mãi tình yêu của em……?

( Chưa xin phép đã up trộm. Em xl nhé! :P)

A walk to remember

“Sẽ bên cạnh T”…

Lại một lần mình nhấn nút xóa tất cả những gì đã qua. Một tháng nói chuyện khá nhiều, cậu là một người bạn tốt, nhưng kiểu gì cũng bị mình đẩy ra thôi, không ai có thể ở bên mình mãi cả.

Xin lỗi nhé! Tính cách T là một người hông thể kìm chế bản thân mình, có gì nói nấy, T sẽ rất khó chịu và bực mình khi cảm thấy mình không được tôn trọng. T ghét cảm giác chờ đợi sau những dòng tin nhắn. T ghét những nỗi buồn của N cứ dày vò N mãi. T ghét N cứ mãi yêu thương mong manh, chờ đợi trong vo vọng, T ghét nhìn N ntiều tụy như thế. Nhưng khả năng của T chỉ có đến vậy, t không thể làm gì nhiều ngoài việc làm N mệt mỏi hơn. An ủi N nhưng sau đó lại gắt gỏng. T cũng không thể hiểu nổi mình nữa. Mấy ngày nay đúng là có nhiều biến cố khiến cuộc sống của T và N đều mệt mỏi. Thế nên có lẽ T nên tránh xa ra thì sẽ tốt hơn. Như N nói trước đây, hãy tin và yên tâm đi nhé, tuy không thể yên tâm nhưng T không còn cách nào khác. Hi vọng N sẽ định hướng đúng con đường tình yêu của mình, vững vàng lên bạn nhé! 🙂

T đã nói đúng phải không, always walk alone… Bước chân giờ đây lại chỉ có một mình thôi, sẽ không cùng ai chia sẻ nữa, mình cũng không khó khăn gì mấy đâu mà, chỉ là bước một bước lùi lại để trở về vị trí của mình trước đây đã từng như vậy. Cũng không mấy khó mà sao buồn vô hạn vậy nhỉ.

Bên tai là giai điệu của “Love the way you lie”…

[Ủn far far away- 18.6.11]

Còn bao xa để trở về?

How far...? [Photo by Yen H Nguyen]

Nơi nào chẳng trải dài, chẳng chông chênh...

Viết cho một ngày cuối tháng 3,

một tháng túng thiếu khổ sở hết mức.

thiếu lương thực.

mọi thứ đều có xu hướng tăng trừ tình và tiền.

Đếm theo từng ngày trôi qua và mong ngóng những cuộc điện thoại viện trợ từ hậu phương.

Oh my god! poor me…

Cứ mỗi lần gặp lại những đứa bạn cấp 3 là lại một đứa hỏi: ” có thi lại không mi?” (oh shit!) Mình đã quá buồn cho cái gọi là ” quyết tâm” trong mình rồi! Trước khi vào đại học với nỗi thất vọng  không vào được ngôi trường mà mình mong muốn, mang trên vai niềm tin của cha mẹ khi vào học nv2 ở ngôi trường này, quyết tâm sẽ học thật chăm chỉ, hoạt động thật năng nổ, giao lưu bạn bè thật thân thiện cởi mở,…cuối cùng chẳng có cái nào nên hồn hết! …Nhìn những đứa bạn mình ôn thi lại, làm đề, chọn trường mà thèm khát, nhưng bởi bản tính không thể quyết đóan của mình đã làm cho tất cả trở thành vô vọng. Bao lâu, và bao xa để trở về làm lại từ đầu?

Giờ học tiếng Anh vừa rồi, cô giáo có bảo mình hãy giới thiệu về My hometown.Tuy vốn tiếng Anh ít ỏi không thể diễn tả rõ hết những suy nghĩ của mình nhưng cô giáo đã nói một câu : ” oh! you very love your hometown! it’s so good…”

Quả thực rất nhớ Vinh! Nhớ không khí mỗi sáng ra ngoài ban công tập thể dục. Nhớ những ánh mặt trời lúc chiều ta rất dễ chịu. Nhớ những câu trò chuyện văng vẳng trong xóm nhỏ. Nhớ những con đường rợp cây mà mình và ỉn hay đạp xe đi. Nhớ những lần đi ăn vặt cùng Tú. Nhớ mùi của nhà mình… Mùi ấm cúng rất riêng  không thể diễn tả được bằng lời.

Còn bao xa để trở về?

Tiếng chuông điện thoại đổ dài, hiện lên cái tên quen thuộc trong thời gian gần đây. Mình chần chừ một lúc rồi nhấc máy. Cuộc nói chuyện không liên tục mà đứt quãng, xen lẫn những khoảng trống im lặng dài lê thê… Cảm thấy vừa có lỗi, vừa thất vọng. Nhiều thứ trôi qua một cách vội vàng và dễ dàng thì mong manh quá sức. Nhiều thứ âm ỉ trong một thời gian dài thì lại thành hư không. Damn it!

“Không một chút nhăn nhó, chỉ cười nhẹ rồi bước đi thôi 🙂

Đã từng rất xao xuyến, thật đấy! Chào…”

Hôm trước mình và Ỉn đã thử sức với vai trò MC trong chương trình ” Genetic Talent Show”. Tự động viên mình rằng lần đầu như thế là tốt rồi :]], mặc dù là mình đã gây ra những pha không kém phần xấu hổ dành tặng riêng cho mình. Cảm ơn! X-) Hy vọng mình sẽ tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn để có thể làm tốt hơn trong lĩnh vực này 😀 hehe!

Mình và Ỉn trong lúc chờ chạy chương trình đã quốc bộ sang bên trường Bách khoa, để thực hiện những mong ước của mình. haha! Nghe thật buồn cười nhưng thực sự hồi cấp 3 mình đã rất muốn được bước chân vào khuôn viên trường này, nhìn những khung cảnh đã từng xuất hiện trong những tấm ảnh mà mình được thấy, cùng với con người ấy… Đi bộ trên con đường rộng, được chiếu sáng bởi những ngọn đèn đường, cảm giác rất gần gũi. Nhớ một chút…Tạm biệt HUT!

Tháng sau sẽ quyết tâm dành tiền để mua một chiếc Guitar. Mình phải học chơi Guitar bằng bất cứ giá nào, anh Đức đã hứa hẹn dạy cho mình ^^! Thật sự rất vui! heheeeeee…Hãy chờ đợi những bản nhạc do mình solo nhe ;)) Yeah!

Chuẩn bị ngập đầu vào công việc cắt cắt, dán dán cho tiết mục Fashion show của môn English :D. Cố lên! Sẽ không còn bao xa nếu mình biết cố gắng ^^! Big girl never give up!

[Ủn Far Far Away- 31.3.11]

Choàng lên tình xa cách

Kéo nhau vào cơn khát giấc mơ đôi

Lơ đãng ngày trôi

Quanh co phố nhỏ…

Phố lạnh rồi và môi biết tìm nhau!