Nhắm mắt và mở cửa sổ

 

Những vạt sáng...

Xuyên qua người tôi là những vạt sáng...

 

 

“Hàng đêm, tôi vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vừa “nhìn” ra khu vườn vừa tưởng tượng. Tôi biết mình sẽ không bao giờ quên được, vì tôi vẫn còn nhớ lắm.
Tôi nhớ tất cả những gì đã bay qua bầu trời của tôi.
Tôi nhớ từng bông hoa, từng mùa mưa nắng, từng rẻo đất…
Bố tôi nói cần phải gieo những hạt mầm vào khu vườn; nhưng tôi cũng biết, mỗi một gương mặt là một hạt mầm gieo vào trí tưởng tượng của tôi. Tôi có nhiều khuôn mặt không ngừng mọc lên, những khuôn mặt buồn vui, những khuôn mặt đẹp nhất.
Nhiều lần tôi đã hỏi bố, tại sao người ta không nhớ một bàn tay ai đó mà phải là khuôn mặt trước tiên. Bố nói bởi vì trên đó có đôi mắt. Chúng ta không thể nhìn ai đó mà không nhìn vào đôi mắt họ. Một đôi mắt sẽ cho ta biết họ yêu mến điều gì, và quan trọng hơn nữa, họ đã hy sinh cho điều gì.
Hằng đêm, tôi vẫn tưởng tượng triền miên khi nhìn những ngôi sao. Người ta nói khi một người mất đi, ngôi sao của người ấy sẽ tắt. Tôi hú vía vì vẫn thấy ngôi sao của bạn tôi trên bầu trời, càng lúc càng rực rỡ chạm dần đến ngôi sao của tôi. Và tôi vẫn không ngừng tưởng tượng đến một lúc nào đó, bầu trời sẽ như một tấm thảm sáng kết liền lại. Vì đơn giản thôi, trên trái đất này trẻ con vẫn không ngừng được sinh ra và lớn lên. Chúng là những ngôi sao trên tấm thảm kia, điều bí mật mà tôi chẳng thể nào nói hết.”

REMEMBER WHEN…

“Nhắm mắt và mở cửa sổ”- mình lấy cảm xúc để viết bài này khi nằm nghe một số của Giai điệu thời gian, nó có nhắc đến tác phẩm “Vừa nhắm mắt vừa mở của sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần, một tác phẩm mà mình chưa từng đọc, mà cũng bởi vì mình cảm thấy nhọc nhằn khi cầm trên tay những cuốn truyện Việt. Có lẽ do mình nhác chịu tìm hiểu, không muốn tìm hiểu, mà đã nhác lâu như vậy thì khó siêng lắm, he2. Tên cuốn truyện này bỗng dưng gây cho mình những khao khát, khao khát được một lần trong lành như thế, thả mình với tâm hồn trẻ con, muốn đơn giản... để vui mừng khi có niềm vui, khóc khi buồn, gọi về khi nhớ nhà.

Nhắm mắt và mở cửa sổ- để ít nhất có thêm niềm vui rằng, mình đã đi qua thêm một ngày tự lập, không phàn nàn, và ngày về đang ở rất gần phía trước. Tưởng tượng bây giờ là một buổi sáng mùa thu, nhắm mắt lại và đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa, dần hiện ra là những tia sáng của ngày mới, gió nhẹ lướt vào như thổi bùng các ngọn lửa sống trong mình. Cứ thế nhé, giữ cho tôi những cảm xúc này, để còn biết mình không bị phai nhạt đi theo ngày tháng hờ hững qua…

Nhắm mắt và mở cửa sổ, nhớ khung cửa sổ phòng mình, nhớ những sáng thức dậy trên bàn học, vén bức rèm lên và bắt đầu một ngày tiếp tục chiến đấu, suốt ngày lu bù với những công thức toán, lý, hóa, không có nhiều thời giờ để nghĩ những chuyện xa xôi, mà nếu có cũng chẳng phải nghĩ :]…Bây giờ thì học cứ như chơi, rảnh rang để bực mình, để nghĩ vớ vẩn mà thôi…

Nhắm mắt và mở cứa sổ, nhớ về những chiều ngược gió, đạp xe đạp lòng vòng cả cái Thành phố Vinh sống từ bé đến giờ vẫn chưa thuộc hết đường. Nhờ đứa bạn lúc buồn có thể nhắn tin bảo: “m ơi t buồn!” “tự nhiên thấy buồn ! ” rồi trêu chọc nhau một lúc lại vui vẻ…

Nhắm mắt và mở cửa sổ, gió ơi, hãy cuốn mọi muồn phiền của ta đi nhé! :*

[Ủn far far away-11.1.11]

 

 


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s